Header Ads

VẺ ĐẸP KHÓ CƯỠNG Ở THIÊN ĐƯỜNG Á ĐINH

      Những vùng đất mới lạ và kỳ bí luôn mang một sức quyến rũ khó cưỡng đối với một kẻ độc hành dài hơi ham mê sự tuyệt mỹ như tôi. Đã từng rong ruổi quá nhiều cung đường cằn cỗi, tôi không còn thiết gì những con đường bằng phẳng, thay vào đó bằng những địa danh vừa thử thách con người, vừa giấu kín những báu vật của thiên nhiên mà chỉ những kẻ thật sự trân quý mới có thể tìm đến. Lần này là Á Đinh, nơi mà mùa đông khiến bất cứ cũng phải nao lòng…
Trong hình ảnh có thể có: núi, bầu trời, đám mây, ngoài trời, thiên nhiên và nước
Hành trình lạc giữa mùa đông Cam Tư
- Từ Thành Đô, kinh đô nước Thục từ thời Tam Quốc, hiện giờ là thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên, chúng tôi thuê một chiếc xe để thẳng tiến đến Đạo Thành, nơi người bản địa ví von là mùa đông đẹp nhất Trung Quốc, trong khi một số lữ khách khác lại sử dụng máy bay để di chuyển. Chuyến bay ngắn để đến Đạo Thành thường có nguy cơ hủy chuyến do điều kiện thời tiết bất thường ở khu vực sân bay dân sự nằm trên vị trí cao nhất thế giới với độ cao 4411 mét so với mực nước biển. Việc chọn xe để di chuyển không hề là sự chọn lựa sai lầm bởi cảnh vật thiên nhiên vùng đất này khiến bất kỳ ai trầm trồ khi đi và lưu luyến khi rời xa.
Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, núi, ngoài trời và thiên nhiên
- Các vùng dân tộc Tạng tự trị thuộc Tứ Xuyên nói chung có địa hình đồi núi vô cùng hiểm trở, những làng mạc, thị trấn in bóng người nằm cách nhau hàng trăm ki lô mét đồi núi ngoằn ngoèo, có đoạn lên đến 18 khúc cua cùi chỏ như những nấc thang chạm trời. Tuyệt đối chỉ có ôtô là phương tiện di chuyển, xe buýt địa phương thì rất hiếm, hầu như mỗi ngày chỉ có một chuyến và thường phải mất cả ngày để đi hết chừng 400 km. Lộ trình của tôi đi một vòng cung phía tây của Tứ Xuyên, dừng chân ở danh thắng núi Tứ Cô Nương, lưu lại ở ngôi làng Tạng Đan Ba đẹp nhất Trung Quốc, trò chuyện ở nơi tu tập của hàng nghìn ni sư trong học viện Phật gia1o Yarchen Gar, tìm hiểu xưởng in kinh Phật Đức Cách cổ nhất Trung Quốc, rồi xuôi về cao nguyên Cam Tư để đến Đạo Thành, một điểm đến mong chờ trong hành trình khi Cửu Trại Câu đang bị tàn phá bởi những trận động đất vào đầu thu năm trước.
Trong hình ảnh có thể có: núi, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên

Ở vùng Tạng Cam Tư này, cho dù chính phủ Trung Quốc đã rất cố gắng trong việc cải thiện cơ sở hạ tầng trong vài năm trở lại đây, thì những con đường mà chúng tôi qua, phải nói rằng một số đoạn đường vẫn khá xấu. Xe phải xếp tài hay len lỏi trên những con đường nhỏ hẹp chỉ với hai làn xe, xuyên qua trùng điệp những dãy núi tuyết vĩnh cửu. Tuy nhiên, mọi người đều liên tục sững sờ, hả hê vì cảnh vật, thiên nhiên đang chuyển mình tuyệt đẹp vào những ngày đầu đông. Xe luôn chạy giữ hai rãnh núi tuyết, dọc theo những con suối rì rầm, những khóm cây vàng đỏ trải dài từ trên sườn núi xuống tận ven suối. Nối tiếp những thung lũng sâu hoắm là những thảo nguyên mênh mông ở độ cao trên 3000 mét, những đàn bò lông dài nhởn nhơn gặm cỏ, chúng chỉ biết làm có hai việc là ăn cỏ và nhởn nhơ trên những sườn núi để tô điểm cho bức tranh thiên nhiên tráng lệ. Trời thì xanh ngắt và trong veo, cái chất trong veo của bầu trời thảo nguyên mênh mông trên lưng chừng trời thường rất thuần khiết, không nhiễm khói bụi mờ mịt. Chúng tôi liên tục suýt xoa đến nổi bác tài phì cười và bảo rằng không biết Đạo Thành sẽ làm chúng tôi phấn chấn đến độ nào nữa. Khung cảnh nơi đây quá hào phóng khiến cho những đoạn đường dài lê thê dường nhưng ngắn dần lại.
Trong hình ảnh có thể có: cây, bầu trời, ngựa, ngoài trời và thiên nhiên
- Trước khi bước vào khu vực cửa ngõ đến Đạo Thành, xe dừng lại ở một trạm kiểm soát nghe phổ biến về hội chứng sốc độ cao ở vùng tuyết sơn vây phủ này. Để đến Á Đinh, chúng tôi phải đến huyện Đạo Thành, từ đây đi xe thêm 74 km để đến thị trấn Shangrila (ở Vân Nam cũng có một Shangrila rất nổi tiếng với các ngôi chùa Tạng bề thế bên những rặng núi tuyết vĩnh cửu) trước khi có xe buýt nội bộ của công viên đưa khách thêm 32 km để đến trung tâm danh thắng Á Đinh. Cô hướng dẫn cho chúng tôi biết khu vực nơi đấy có chênh lệch độ cao khá lớn, nếu ở Shangrila có độ cao trung bình 2800 mét thì khu vực Á Đinh độ cao có thể lên đến 4400 mét so với mặt nước biển. Vì thế, hội chứng độ cao sẽ dễ dàng xảy ra hơn cả Tây Tạng, Hoàng Long hay Cửu Trại câu. Cô ấy bảo rằng, người Trung Quốc trước khi đến Đạo Thành cũng phải uống một loại thuốc Hồng Cảnh Thiên để chống độ cao, họ chuẩn bị tận răng nào là áo lông vũ chống lạnh, áo đi tuyết, giày đi tuyết, áo mưa, ô, miếng dán giữ nhiệt, thuốc men và thực phẩm... Cô ấy dặn dò rất kỹ khách nước ngoài, đặc biệt là các quốc gia như Việt Nam chưa quen đến tình trạng này là chưa có thuốc đặc trị chống độ cao mà chỉ có thể nghỉ ngơi, ít vận động để thích nghi dần độ cao, tránh ngủ trên xe để không làm thay đổi đột ngột lượng oxy lên não khi tỉnh dậy. Trước khi xe rời khỏi, cô ấy còn bỏ nhỏ Á Đinh là một điểm du lịch mới, chưa trang bị những khu y tế, quán xá, nhà hàng nên chúng tôi phải tự túc mọi thứ cho những ngày đông đã chạm ngõ Á Đinh.
Trong hình ảnh có thể có: núi, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên
Một thế giới riêng ở Yarchen Gar
Khi Largung Gar chưa cho phép người nước ngoài đến tham quan thì tôi chắc chắn không thể bỏ qua Yarchen Gar, học viện Phật giáo lớn thứ hai thế giới dành cho ni sư tu tập. Yarchen Gar như một kỳ quan được tạo ra từ niềm tin tâm linh nằm trong một thung lũng cao trên 4000 mét khi mùa đông dường nhưng hiện diện từ rất sớm so với những khu vực khác. Hàng ngàn ngôi nhà xiêu vẹo lô nhô trên một bán đảo mênh mông được ôm trọn bởi con sông Kim Sa được khơi dòng từ những ngọn núi tuyết bao quanh, mỗi một chỗ ở của một nữ tu đã đến đây để nghiên cứu về Phật giáo Tây Tạng. Anh lái xe bảo tôi không đi vào khu bán đảo ấy, nam giới như tôi chỉ có thể lên ngọn đồi cao để nhìn xuống Yarchen Gar hay đi loanh quanh bên ngoài bán đảo ấy, nơi tôi cũng có thể tiếp cận được các ni sư khi diện tích bên trong ngày càng thu hẹp bởi cư dân giờ đã lên đến hơn 10.000 người. Họ đa phần là người Tạng, một số ít của người Hán và các dân tộc thống trị ở Trung Quốc. Họ thường đến đây vào đầu mùa đông và bắt đầu quá trình tu tập trong 100 ngày. Họ mang một số ít thực phẩm, nhu yếu phẩm để dùng. Những túp lều nhỏ vuông vứt khoảng 2 mét vuông, được bao bọc kín bưng bằng vải, chèn đá xung quanh và trên nóc lều để chống chọi những cơn gió buốt lạnh thổi qua. Trước khi nhập thiền, các tăng ni thực hiện hành động khấu đầu. Họ giơ tay lên cao ba lần để cầu nguyện, bước hai bước và sau đó cúi đầu, trán chạm vào mặt đất. Họ sẽ làm như vậy trên quãng đường dài hơn 1 km trước khi đến Yarchen Gar. Sau đó, họ sẽ đến túp lều và bắt đầu quá trình ngồi thiền của mình. Mỗi ngày, các tăng ni đều cầu nguyện, đọc kinh, ngồi nói chuyện về Phật pháp, một số khác lại đọc sách hay vẽ vời cảnh vật hùng vỹ nơi đây. Cuộc sống tu tập của các tăng ni sẽ trải qua một mùa đông khắc nghiệt nơi chỉ có gió, tuyết và những câu kinh Tạng về những điều triết lý của Phật dạy.
Nao lòng vẻ đẹp của Á Đinh vào đông
Á Đinh, trực thuộc Tứ Xuyên của Trung Quốc, là cửa ngõ giáp ranh với miền đất huyền bí Tây Tạng, hội tụ đầy đủ sự cuốn hút của một tiên cảnh chốn nhân gian, pha trộn với nét kỳ bí của một trong những nền văn minh Phật giáo bí ẩn nhất trên thế giới. 
Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, núi, cây, ngoài trời, thiên nhiên và nước
Cuối thu, đầu đông là thời điểm lý tưởng nhất để chiêm ngưỡng vẻ đẹp ở Á Đinh, khi những cánh rừng thông lá kim bạt ngàn, vàng óng phút chốc khoác lên cành những bông tuyết trắng xóa, nơi mà thiên đường Cửu Trại chỉ là những hòn non bộ điểm xuyết trong một đại khung cảnh mênh mông ở nơi đây.
Xe buýt đưa chúng tôi từ cổng công viên qua những ngọn núi cao để đến khu vực trung tâm trước khi rẻ hai nhánh để đến những điểm tham quan chính trong Á Đinh. Chúng tôi theo nhánh dài, xuất phát từ ngôi đền Tạng Chonggu, đi bằng xe điện khoảng 5 km đến đến ngưu trường Luorong và bắt đầu trekking 6 km để đến với “hai tuyệt sắc giai nhân” là Hồ Sữa và Hồ Ngũ Sắc. Từ ngưu trường, tôi thấy cũng khá nhiều khách Trung Quốc, trẻ có, già có cưỡi trên những con ngựa lông rậm với giá 300 tệ một lượt hay 500 tệ khứ hồi để đến độ cao 4400 mét. Tôi chỉ chọn cách đi bộ để có thể thỏa sức ghi lại những bức ảnh đẹp như tranh thủy mặc nổi tiếng người người Trung Hoa. Hệ thống đường mòn của Trung Quốc được xây dựng khá tốt thì khỏi phải nói, bên đường những ngôi nhà Tạng bằng đá lấp xấp trên sườn núi, những chiếc cờ phướn dường như bắt đầu không chịu nổi giá lạnh của mùa đông. Những ngọn thác thì đã đóng băng tạo nên khung cảnh liêu trai, mộng mị. Khi tôi leo lên lưng chừng núi, những hạt tuyết li ti bắt đầu bám trên vai áo, trên chiếc mũ trùm qua mày, qua khỏi ngọn thác đóng băng giữa một rừng thông trụi lá, nhiệt độ xuống dần, những bông hoa tuyết bắt đầu xuất hiện, báo trước một cơn mưa tuyết sắp sửa diễn ra. Đoàn người tiếp tục hì hục leo núi giữa khung cảnh mùa đông ngày càng hiện rõ. Nhiệt độ xuống âm 5 độ, độ cao thì ngày một gia tăng, một số khách bắt đầu lấy bình oxy hít lấy hít để. Tôi bắt đầu thấm mệt vì lạnh nhưng may mắn là không bị sốc độ cao vì cũng đã quen dần với những nơi có không khí loãng như ở đây. Tuyết rơi càng dầy, tầm nhìn hạn chế chừng từ 3 đến 4 mét. Những vị khách đi chiều ngược lại bảo tôi cố lên đi, qua vài con dốc cao là đã đến nơi rồi. Thế là tôi lầm lũi đếm từng bước để đến hồ Sữa bấp chấp gió tuyết bám trên hai hàng lông mi ngắn ngủn đặc trưng của một người Á châu. Hồ Sữa trước mặt tôi đã đóng băng hoàn toàn, nghi ngút hơi lạnh có phần hững hờ bốc lên từ mặt hồ, chỉ còn một vài tảng đá chồng ngã màu mà người Tạng xếp xung quanh hồ là còn thấy khi mờ khi tỏ, phía sau là những ngọn núi tuyết cao vời vợi trong hơi sương.
Bởi thế, ngoài cảnh quan tuyệt mỹ, Á Đinh còn hấp dẫn bởi vẻ đẹp ẩn sâu bên trong, vẻ đẹp của người Tạng. Nét văn hóa đậm đà màu sắc tôn giáo và tín ngưỡng Tây Tạng, những phong tục, tập quán kỳ lạ, thần bí luôn mang lại cảm giác thú vị đầy mê lực. Đối với những kẻ luôn rong ruổi theo đuổi bí ẩn về lịch sử và tương lai của nhân loại, đây không khác gì một vùng đất tràn đầy báu vật đợi chờ để được chinh phục, khám phá và chiêm nghiệm. Á Đinh chính là một trong những vùng đất linh thiêng hiếm hoi vẫn còn lưu giữ dấu chân của lịch sử, của một nền văn minh Phật giáo nguyên thuỷ. Vẫn còn tiềm tàng nhiều ý niệm mà những lữ khách như tôi không tài nào lĩnh ngộ được. Tôi chỉ có thể mạn phép nghiêng mình cảm phục trước cái cách người Tạng và tinh thần của họ vẫn kính cẩn gìn giữ nền văn hóa và tâm niệm về bánh xe luân hồi, cùng với câu chân ngôn huyền thoại vang vọng tứ phương, trải dài suốt bao nhiêu vạn năm lịch sử cho đến tận ngày nay.
Á Đinh đã cho tôi những cảm xúc miên trường về thiên nhiên, về con người và về cuộc sống thiền định, tâm linh…
Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời và thiên nhiên
Thông tin du lịch
1. Lịch trình tham quan:
- Ngày 1: TP. Hồ CHí Minh – Hà Nội – Thành Đô – Ngõ Rộng Ngõ Hẹp – Phố Cẩm Lý
- Ngày 2: Thành Đô – Núi Tứ Cô Nương – Làng Tạng Đan Ba
- Ngày 3: Đan Ba – Cam Tư
- Ngày 4: Cam Tư – Học viện Phật giáo Yarchen Gar – Đức Cách
- Ngày 5: Xưởng in Kinh Phật Đức Cách – Xinluhai – Cam Tư
- Ngày 6: Cam Tư – Lý Đường – Đạo Thành – ShangriLa
- Ngày 7: Á Đinh – Đền Chonggu – Ngưu trường Luorong – Hồ Sữa – Hồ Ngũ sắc
- Ngày 8: Á Đinh – Đền Chonggu – Hồ Trân Châu – Đạo Thành
Ngày 9: Đạo Thành – Lý Đường – Tân Đô Kiều– Khang Định
- Ngày 10: Khang Định – Thành Đô – Hà Nội – TP. Hồ CHí Minh

2. Khách sạn:
- Thành Đô: Weideng Hotel
- Đan Ba: Tibetan Village
- Cam Tư: Ganzi Moon Hotel
- Đức Cách: Dege Junlan Hotel
- Shangrila: ShangriLa Xiangshenqi Hotel
- Đạo Thành: Daocheng Vision Paradise Hotel
- Khang Định: Kangding Xikang Qingyuan Hotel
3. Ăn uống: 
- Thưởng thức lẩu tự chọn Tứ Xuyên ở Thành Đô, trong khu vực phố đi bộ Cẩm Lý.
- Mang theo lương khô, thực phẩm khi vào khu vực công viên Á Đinh.
- Táo, lê rất nhiều ở khu vực này.
- Bò Tạng là thực phẩm phổ biến của người dân, họ thường chế biến khô Bò Tạng hoặc thịt xông khói rất thơm, ngon
- Thưởng thức món lẩu cá tuyết độc đáo, thơm ngon ở huyện Lý Đường.
4. Vé máy bay: Vietnam Airlines có đường bay từ TP. Hồ Chí Minh và Hà Nội đến Thành Đô mỗi ngày. Từ Thành Đô, mỗi ngày cũng có chuyến bay nội địa để đến Đạo Thành, tuy nhiên do thời tiết khá khắc nghiệt nên đường bay này cũng thỉnh thoảng hủy chuyến vào mùa đông.
5. Thời tiết: nhiệt độ vào mùa đông khá lạnh, vùng núi tuyết có thể rơi xuống âm độ độ, ban ngày từ 5-8 độ C
6. Y tế: Nên chuẩn bị thuốc chống độ cao và áo giữ nhiệt.

Bài và ảnh: Nguyễn Hoàng Bảo

No comments

Powered by Blogger.